A- A A+ | Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+

THUẬN THÀNH 1 – NƠI TÌNH YÊU BẮT ĐẦU

Mỗi người chúng ta, ai chẳng có một nơi để mà yêu, mà nhớ, để mà cất giấu những kỉ niệm khó quên trong đời. Đó có thể là quê hương, là nếp nhà bình dị, thân thương … Với tôi, nơi ấy mang tên một ngôi trường – trường THPT Thuận Thành số 1.

 

THUẬN THÀNH 1 – NƠI TÌNH YÊU BẮT ĐẦU

 

 

        Mỗi người chúng ta, ai chẳng có một nơi để mà yêu, mà nhớ, để mà cất giấu những kỉ niệm khó quên trong đời. Đó có thể là quê hương, là nếp nhà bình dị, thân thương … Với tôi, nơi ấy mang tên một ngôi trường – trường THPT Thuận Thành số 1.

        Dẫu bao mùa thu đã trôi qua nhưng những kỉ niệm về ngày đầu tiên đến trường, nay vẫn còn vẹn nguyên trong kí ức. Đó là một ngày hè tháng Sáu oi ả, nắng vàng rộm như mật, tôi một mình đạp xe xuống trường mua hồ sơ đăng kí dự thi vào cấp III. Qua cánh cổng trường, bước vào bên trong là cả một không gian rộng rãi, xanh tươi dịu mát của những tán xà cừ cổ thụ và dường như mọi phồn tạp, nắng nôi, bụi bặm của phố xá đều như dừng lại ngoài kia. Tôi cứ đứng lặng yên dưới những tán cây ấy ngắm nhìn vòm trời trong trẻo qua kẽ lá, nghe tiếng ve kêu râm ran trên cây cành và ngửi mùi vôi vữa của ngôi nhà ba tầng mới xây. Có một cái gì đó thân thuộc, bình yên đến lạ thường. Và từ giây phút ấy, tôi biết mình đã yêu nơi này.

        Có ai đó đã nói rằng: thanh xuân của mỗi người như mây trời, như nắng gió, như cỏ hoa thơm nồng, rạng rỡ. Thanh xuân của tôi đã gắn bó với ngôi trường này. Tôi đã đi qua những tháng năm đẹp nhất trong cuộc đời với biết bao trong sáng, hồn nhiên, thơ ngây vụng dại của tuổi học trò. Đã gửi lại nơi này những kỉ niệm, những dấu ấn khó phai, những nụ cười, những giọt nước mắt, những xao xuyến, vấn vương đầu đời. Và hơn hết, nơi đây tôi đã bắt đầu tình yêu với cuộc đời mình – tình yêu văn học. Tôi - khi ấy nhỏ bé giữa một tập thể lớp đông đúc 51 con người, tự thấy mình không có gì nổi bật ngoài niềm say mê tha thiết với môn Văn. Và chính những thầy cô giáo dạy Văn của tôi: cô Ngọc Thị Nguyệt, thầy Nguyễn Khắc Đàm đã phát hiện ra điều đó. Thầy cô đã mở ra trước mắt tôi thế giới muôn màu kì diệu của văn chương, khơi nguồn những ước mơ, khát vọng và thổi bùng ngọn lửa đam mê trong tôi tỏa sáng. Những lời cô giảng, những lời thầy trao không chỉ gieo mầm kiến thức mà còn là phù sa lắng đọng thật sâu, thật lâu trong tâm hồn, để rồi từ đó theo tôi đi suốt cuộc đời.

        Tốt nghiệp cấp III, tôi chưa bao giờ có ý định chọn nghề dạy học nhưng định mệnh đã chọn nghề cho tôi. Năm cuối đại học, khi đăng kí thực tập sư phạm, tôi vô cùng vui sướng khi được quay về trường cũ của mình, về lại chốn xưa gặp lại “cố nhân” mà tôi bao lần mong nhớ. Và rồi cảm giác ấy nhanh chóng qua đi nhường chỗ cho sự hồi hộp, bối rối, khi biết biết mình được phân công thực tập chủ nhiệm lớp 11 A1 – lớp chọn khối A. Nhưng nỗi lo ấy đã lập tức tan biến chỉ ngay sau lần gặp gỡ đầu tiên với học trò. Cái lớp chọn khối A ấy, hóa ra không chỉ thông minh, giỏi Toán – Lí – Hóa mà còn vô cùng yêu thích môn Văn. Chính những ánh mắt háo hức, mong chờ, những nụ cười hồn nhiên, những cách trả lời hóm hỉnh, hài hước của chúng đã giúp tôi hiểu rằng mình đã không chọn nhầm nghề. Những tiết dạy Văn vì thế mà trở nên thú vị, cô và trò cùng đồng cảm, hiểu nhau hơn nhờ nhịp cầu văn chương. Tám tuần thực tập ngắn ngủi trôi qua thật nhanh chóng, tôi trở lại giảng đường Đại học mang theo một quyết tâm và ước mơ cháy bỏng sẽ trở thành giáo viên chính thức của trường, được trở thành một phần máu thịt của nơi đây.

        Và ước mơ ấy đã trở thành sự thật. Ra trường, tôi xin về dạy học tại trường. Vậy là cô học trò nhỏ bé yêu môn Văn ngày nào, giờ đã trở thành cô giáo dạy Văn nơi đây, với hành trình mang tình yêu Văn học đến với học trò. Biết bao lần đứng dưới những tán lá, hàng cây xanh thắm, ngắm nhìn những khuôn mặt thân yêu của học trò, đồng hành cùng các em qua quãng đời thanh xuân tươi đẹp nhất. Tôi lại thấy yêu nơi này hơn nữa. Thuận Thành 1 không chỉ là nơi bắt đầu tình yêu của tôi đối với văn chương, với nghề dạy học mà còn là nơi bắt đầu tình yêu lớn hơn – tình yêu với cuộc đời và con người.

        Hơn mười năm gắn bó với nơi này, chứng kiến bao mùa khai trường, bao mùa phượng nở, bao mùa ve kêu, nắng cháy, đã chở bao chuyến đò tri thức sang sông. Nơi đây đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của tôi. Tự hào biết bao khi được là một thành viên trong đại gia đình Thuận Thành 1, được góp một phần nhỏ bé của mình vào sự phát triển của nhà trường. Cuộc sống là một dòng chảy không ngừng và trường tôi  cũng đang thay đổi hàng ngày, đẹp hơn, khang trang hơn, hiện đại hơn, trở thành địa chỉ giáo dục tin cậy của nhân dân trong huyện, trở thành niềm tự hào của giáo dục Bắc Ninh. Từ nơi này đã biết bao thế hệ học trò trưởng thành, mang ước mơ và khát vọng bay cao, bay xa trên khắp mọi miền Tổ quốc và ra khắp năm châu. Nhưng cho dù có ở phương trời nào trong trái tim vẫn nhớ không quên trường Thuận Thành.

        Có một mùa yêu chưa xa đã nhớ. Có những mùa chở thương nhớ vội quá chẳng kịp về ... Tháng 11 này, bạn có về trường, về lớp với tôi không ?

Tác giả: THs Hoàng Thị Hồng Minh - Giáo viên Ngữ Văn

Nguồn: thptthuanthanh1.bacninh.edu.vn
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài tin liên quan
Tin đọc nhiều
Chính phủ điện tử
Video
Bản đồ vị trí
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 33
Hôm qua : 567
Tháng 05 : 18.951
Tháng trước : 15.999
Năm 2019 : 39.417
Năm trước : 0
Tổng số : 39.417