A- A A+ | Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ Tăng tương phản Giảm tương phản

XIN HÃY CHO CON

 Một chiều muộn mùa hạ oi nồng, tôi dạo bước trên vỉa hè rồi tạt vào một quán cóc ven đường nhâm nhi li trà đá, mong xua đi cái nóng đổ mồ hôi hột. Trong quán, tiếng người cười nói, chuyện trò rôm rả hòa lẫn tiếng những viên đá lách tách tan đi trong li nước. Bất chợt tôi nhận thấy ở một góc xa, sát bên cửa sổ, một cậu học sinh trên áo còn đeo phù hiệu đang chăm chú vào cuốn truyện tranh trước mặt.

      

        Một chiều muộn mùa hạ oi nồng, tôi dạo bước trên vỉa hè rồi tạt vào một quán cóc ven đường nhâm nhi li trà đá, mong xua đi cái nóng đổ mồ hôi hột. Trong quán, tiếng người cười nói, chuyện trò rôm rả hòa lẫn tiếng những viên đá lách tách tan đi trong li nước. Bất chợt tôi nhận thấy ở một góc xa, sát bên cửa sổ, một cậu học sinh trên áo còn đeo phù hiệu đang chăm chú vào cuốn truyện tranh trước mặt. Thỉnh thoảng cậu đưa tay lên gạt những giọt mồ hôi lấm tấm, đôi lúc lại ánh lên một cái nhìn xa xăm vẻ u buồn. Tôi tự hỏi một chàng trai đang ở lứa tuổi hoa tuổi ngọc làm gì ở đây, vào giờ này mà lại trong tâm trạng đó?

   Theo thói quen thích tản bộ, ngắm nhìn cuộc sống trôi chầm chậm quanh mình nên ngày hôm sau, hôm sau và hôm sau nữa tôi vẫn ghé quán trà đá ven đường và thật thú vị vẫn cậu học sinh ấy, hình ảnh ấy khiến tôi phải chú ý. Tôi lân la bắt chuyện và sau một hồi làm quen cậu bé bỏ cuốn truyện xuống và thân thiện với tôi hơn. Tôi hỏi cậu:

 - Sao buổi chiều muộn nào chú cũng thấy cháu ở đây?

 - Dạ. Cháu chờ giờ đi học ạ.

Hóa ra ngày nào cũng vậy, từ thứ 2 đến thứ 7, sau giờ tan học buổi chiều ở trường cậu lại tạt vào đây, không phải vì hứng thú với vị trí của cái quán này như tôi mà chỉ đơn giản cậu còn hai buổi học nữa. Học toán từ 17h30’ đến 19h30’ rồi lại học lí từ 19h45’ đến 21h45’. Tôi sừng sờ. Thật khó để hình dung sự hoạt động kì diệu của trí óc con người…Tôi không hiểu vì sao, cái đầu bé nhỏ kia lại có thể tập trung cho một thời gian biểu học thêm khủng khiếp đến như vậy. Rất tò mò nên tôi tiếp tục:

- Vậy cháu ăn uống vào lúc nào?

Cậu bé cười, một nét cười buồn:

- Thì học xong rồi về ăn ạ. Hôm nào đói quá thì nhai tạm ổ bánh mì thôi chú.

Tôi nhăn vầng trán để cố hình dung cuộc sống cũng như việc học tập của cậu. Tôi khẽ thở dài:

- Vậy là cả tuần cháu chỉ được nghỉ ngày chủ nhật.

- Dạ không! Chủ nhật cháu học ở trung tâm tiếng Anh ạ.

Dường như mọi thứ xung quanh tôi ngừng lại, đổ vỡ, choáng váng. Tôi rít lên nhưng cố kìm giọng mình nơi cuống họng…

- Cháu không biết mệt à?

Đáp lại là sự im lặng, vẫn ánh nhìn trầm buồn, xa xăm nhưng lại như đang khoan vào trái tim tôi đau đớn. Cuối cùng cậu bé cũng lên tiếng xóa đi sự ngột ngạt đến khó thở đang bủa vây lấy tôi.

- Mệt cũng không biết phải làm sao chú ạ. Thày cô nói không học thì không đủ kiến thức, không theo được các bạn. Còn bố mẹ cháu thì nói suốt ngày chỉ có mỗi cái việc học mà không xong thì sau này còn làm được trò trống gì…

Tôi lặng lẽ rút ra một điếu thuốc nhưng ngẫm nghĩ một lúc lại đút trở lại bao và tự hỏi: Người lớn chúng ta đang làm gì thế này? Tôi nắm lấy bàn tay cậu làm cậu có vẻ bối rối hay là đang thăm dò, cảnh giác, tôi cũng không hiểu.

- Cháu vui chơi vào lúc nào?

Cậu bé bỗng nhoẻn cười, nụ cười hiếm hoi trong câu chuyện. Cậu chìa ra trước mặt tôi quyển truyện tranh và vui vẻ nói:

- Đây chú ạ. Phải công nhận mấy tay siêu anh hùng trong này tài thật, lúc nào cũng giải cứu thế giới.

- Chú nghĩ cháu cũng là một siêu anh hùng.

Cậu tròn xoe mắt ngạc nhiên rồi cười sặc sụa:

- Ôi trời ơi! Chú ơi nếu được, cháu chỉ trọn làm siêu nhân ngủ, ngủ mấy ngày liền cho thật đã và khua tay một cái cho tất cả lũ bạn của cháu cũng được ngủ toàn tập luôn.

Tôi còn định nói thêm điều gì đó nhưng thoắt cái cậu bé đã đứng vụt dậy, lao đi và nói với lại:

- Chào chú nhé! Cháu phải đi học đây, sắp muộn giờ rồi ạ. Gặp chú cháu rất vui!

    Bóng cậu bé khuất đi rất nhanh, còn tôi thấy lòng nặng trĩu. Mùa hạ chiều nay hình như bức bối và ngột ngạt hơn.Tôi bước ra ngoài cố hà hít lấy hơi gió để thổi căng lồng ngực. Tôi cũng rảo bước ra về và việc đầu tiên tôi làm có lẽ là nhìn lại thời khóa biểu học thêm của chính con mình mà hàng ngày tôi chỉ lướt qua. Trên cao ánh nắng đã bớt đi chói chang, da trời vẫn ngát xanh! Trong không gian chợt ngân vang lên giai điệu:

 

Xin hãy cho con

Ngừng một giây thôi

Để ngắm nhìn thế giới

Yên bình và bao la.

Hãy để con chạm nhẹ

một nhành hoa

mềm mại

Và sẽ còn xanh mãi

Tình yêu thương nồng nàn !

Đừng đẩy con vào vòng quay

rất vội vàng

Suốt sáng, trưa, chiều, tối

Tất cả đều rất vội

Chỉ học và học thôi...

Xin đừng lo cho con

sẽ trở thành đứa trẻ tồi

Bởi thiếu đi kiến thức

Cuộc đời ở ngoài kia

rất thực...

Nó dạy con nhiều điều.

Hãy để ước mơ con

Bay theo những cánh diều

Tự do và sáng tạo

Vẽ lên bức tranh với sắc màu kì diệu

của cuộc đời mình !

Bờ kiến thức mênh mông

Đi bao giờ cho tận

Hãy để trái tim con rộn ràng

những thanh âm cuộc sống

Và không phải u buồn bởi hai chữ :

Học thêm

Nếu không có cô thày

Chúng con chẳng làm nên

Nhà toán học, kĩ sư hay bác sĩ...

Nhưng chúng con cần một điều thôi

giản dị

Học tập và nghỉ ngơi.

Có những lúc chúng con sẽ mải chơi

Thích nghe nhạc, xem phim hơn giải một bài lí khó

Không phải vì phụ công cô thày dạy dỗ

Chỉ là tuổi trẻ ham vui.

Xin đừng lo chúng con sẽ ngủ vùi

trong thất bại

Hãy tin ở chúng con bằng tấm lòng nhân ái

Bởi ơn thày con đâu dám nguôi quên !

 

 

                                                                        Mùa hạ, 2019

 

 


Nguồn: thptthuanthanh1.bacninh.edu.vn
Tổng số điểm của bài viết là: 2 trong 2 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài tin liên quan
Tin đọc nhiều
Chính phủ điện tử
Video
Bản đồ vị trí
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 239
Hôm qua : 449
Tháng 11 : 7.007
Tháng trước : 6.977
Năm 2019 : 109.558
Năm trước : 0
Tổng số : 109.558